GIỚI THIỆU
THỐNG KÊ TRUY CẬP
Số người đang online: 73
Số lượt truy cập: 7986861
QUẢNG CÁO
TÌNH THẦY 19/11/2019 10:24:02 SA
Cứ mỗi mùa Hiến Chương lại về, lòng tôi lại xao xuyến nhớ đến những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn với thầy cô, bạn bè với ngôi trường thân yêu. Đặc biệt, là kỉ niệm giữa tôi với thầy giáo dạy toán lớp 7 của mình. Kỉ niệm vô cùng đáng nhớ trong cuộc đời của tôi, nó xảy ra vào kì thi học sinh giỏi toán lớp 7. Lần đó cả đội tuyển đã khiến thầy tôi thất vọng nặng nề, thầy buồn hơn bao giờ hết và chính vì lần đó mà đến bây giờ - năm học mới này (chúng tôi vào lớp 8) thì thầy tôi vẫn không trút bỏ hết được sự hoài nghi và sự tin tưởng của thầy với chúng tôi.

Thầy dạy toán của tôi – thầy Thứ năm nay cũng đã ngoài ba mươi tuổi, là người thầy rất đỗi thân thiện, với nụ cười duyên luôn hiện rõ trên môi khi gặp những đứa học sinh chúng tôi ở trường và khi trò chuyện với chúng tôi. Hằng ngày, thầy giản dị với chiếc áo sơ mi trắng cùng với đó là cái quần tây đen, toát lên vóc dáng cao và gầy gầy . Nghiêm nghị, thẳng thắn pha vào đó một chút hài hước, vui nhộn là phong cách dạy học của thầy. Lúc cần nghiêm chỉnh để học là lúc thầy tập trung chăm chú dạy , còn lúc hài hước, vui nhộn là những lúc thầy tạo không gian thư giãn, nghỉ ngơi cho lớp sau những lần giải bài toán khó. Thầy tận tâm trong việc dạy học. Những bài toán trên lớp, chúng tôi thấy khó hiểu hay  giải không thể nào ra được thì thầy kiên nhẫn hướng dẫn từng chút một cho đến khi nào hiểu hết mới thôi. Chính vì thế, tôi và các bạn trong lớp vô cùng quý mến và kính trọng thầy!

Năm đó, thầy được nhà trường phân công đảm nhiệm làm giáo viên dạy bộ môn toán 7 và phụ trách về hạng mục bồi dưỡng học sinh giỏi toán khối 7. Khi được cô giáo chủ nhiệm thông báo về giáo viên dạy toán lớp chúng tôi sẽ là một thầy giáo, tôi và lớp đã rất bất ngờ, đứa nào cũng lộ rõ vẻ mặt ngạc nhiên và cũng có chút lo lắng. Tôi thật sự rất ngạc nhiên, quá bất ngờ là bởi vì: Từ cấp 1 cho đến lớp 6 lúc bấy giờ thì giáo viên dạy toán tôi hầu hết đều là cô giáo, không có một thầy giáo nào cả. Tôi cũng đã có chút lo lắng, lo sợ khi học với thầy sẽ khó tiếp xúc và khó trò chuyện thoải mái như khi học cùng với cô. Tôi nghĩ thầy giáo sẽ khó tính, không phải hiền dịu như các cô giáo tôi đâu, thế nhưng thầy không phải như tôi nghĩ thế…

Vào một buổi sáng tiết trời trong xanh, gió dịu nhẹ cùng với những tia nắng tinh nghịch lấp ló qua khe cửa sổ.Lớp tôi hôm nay không khí vui tươi hơn hẳn những ngày thường bởi vì có tiết đầu là môn toán của thầy. Trong lớp bạn  nào cũng ngóng đợi, mong được gặp thầy. Thầy  bước vào lớp với khuôn mặt rạng rỡ. Thầy nhìn chúng tôi một lượt thật rõ rồi nở nụ cười tỏa nắng. Lớp tôi nhìn thầy  liền thích thú ra mặt. Thầy từ tốn giới thiệu về bản thân , sau đó giới thiệu về bộ môn toán học . Thầy rất vui tính trong trò chuyện. Giọng thầy đầm ấm pha chút hóm hỉnh đã khiến cho tôi và lớp không còn cảm thấy xa lạ hay không thoải mái đối với thầy nữa.

Hằng ngày, hằng tuần cứ tiếp tục như vậy, tôi không còn e ngại gì với thầy, ngày càng yêu quý và kính trọng thầy hơn. Bộ môn Toán  học vì thế mà ngày càng  thú vị. Thầy giảng bài trên lớp rất đơn giản không cầu kì mà rất dễ nhớ dễ thuộc. Thầy đã khiến cho tôi thấy những con số cùng với những hình học nó trở nên đặc biệt và có sức hút hấp dẫn lạ kì. Đó chính là lí do mà tôi quyết định sẽ tiếp tục bồi dưỡng toán giỏi…

Những ngày đi học bồi dưỡng cùng thầy, tôi đã giải và biết thêm được nhiều bài toán nâng cao, gặp thêm nhiều dạng toán khó, tiếp thu được nhiều kiến thức hay và lí thú  vượt chương trình của tôi lúc đó đang học. Khi luyện nhiều kiểu dạng bài toán khác nhau và mức độ khó tăng lên cao, thầy biết chúng tôi hay có khúc mắc, ẩn tình không gỡ được trong đó, không thể làm một cách hoàn chỉnh nó được nên thầy rất quan tâm để ý chúng tôi. Thầy nhẫn nại hướng dẫn phương pháp làm từng bài và cách trình bày của bài đó, chúng tôi cũng dễ hiểu hơn nhiều.

Trước khi học lớp bồi dưỡng, thầy cũng đã đề ra các quy tắc khi học với thầy và chúng tôi cũng đã hứa sẽ thực hiện đúng như vậy. Như thường lệ, học xong  ba chuyên đề thì thầy sẽ ra đề khảo sát làm bài kiểm tra một lần, nhưng thầy vừa cho thêm cái quy định mới này, nếu kết quả (điểm) thấp sẽ bị nộp phạt 5000 đồng/1 người, còn ai điểm cao thì sẽ được miễn không cần phải nộp phạt, số tiền mà các bạn nộp được sẽ được xung vào "quỹ đen" của lớp và dành để lúc nào đó lớp liên hoan thì sẽ cộng quỹ đen này vào để đỡ một khoản nhỏ. Chúng tôi nghe xong vừa buồn cười vừa lo sợ. Buồn cười là thầy vui tính, ở vụ nộp phạt này nó rất đơn giản và nhẹ nhàng. Nhưng vừa nghĩ vậy thì trong đầu của chúng tôi lại lóe lên cái suy nghĩ: “Vậy lỡ điểm nó cứ thấp hoài thì lấy đâu ra 5000 đồng mãi thế mà nộp phạt đây! Điểm thấp một vài lần thôi thì mình còn có thể nhịn mấy bữa sáng nộp cũng được nhưng thấp liền tù tì thì chết!” Thầy thấy mấy bộ mặt lo lắng nhìn rất nghiêm trọng của chúng tôi thầy cười yêu…

Những ngày tháng như thế cứ trôi qua, trôi qua thật nhanh, vừa vào học đó mà bây giờ chỉ còn mấy ngày nữa thôi là kì thi học sinh giỏi toán lại được tổ chức rồi. Tâm trạng mấy ngày đó của chúng tôi vô cùng lo lắng và căng thẳng. Thầy cho chúng tôi miệt mài giải các đề thi thử mà thầy tham khảo, sưu tầm được và thầy cũng cho chúng tôi giải lại đề của các năm trước. Trong đó, có một tờ đề mà thầy bảo đó là những dạng toán thầy chắt lọc lại được từ đầu năm đến bây giờ, rất cần thiết cho chúng tôi và chúng tôi phải làm thành thạo đề đó.Thầy giảng đề cho chúng tôi, khi nhìn qua một lượt các câu trong đề mấy đứa nhìn nhau ồ lên một tiếng. Trong đề, có những câu dạng rất quen thuộc vì thầy đã cho chúng tôi làm đi làm lại rất nhiều lần, cũng có một số câu dạng chúng tôi chưa học đến hay chưa từng giải. Thầy hiểu, thầy biết vì sao chúng tôi lại ồ lên cùng nhau như vậy.Thầy nói với chúng tôi những câu đã làm rồi thì không được chủ quan xem nhẹ nó mà phải làm đi làm lại, làm cho thật nhuyễn, vào thi rồi thì đề ra có thể sẽ giống với những câu như vậy nhưng cũng sẽ có thể không giống như thầy đã ôn  nên làm những dạng đó cho thật thuần thục, khi vào làm bài sẽ dễ dàng có điểm hơn. Nhưng chúng tôi nghe thầy rồi dạ dạ vâng vâng chứ không chịu làm lại những câu đó, mặc dù thầy đã  nhắc đi nhắc lại chúng tôi rất  nhiều lần. Những buổi sáng sau đó, chúng tôi vẫn luyện giải đề, tối đến nhà thầy vẫn tiếp tục luyện  giải đề. Thầy tôi lúc đó chắc phải mất ngủ rất nhiều để tập hợp các đề thi của những năm trước lại cho chúng tôi ôn tập.

Ngày chủ nhật cuối tuần, thầy cho chúng tôi nghỉ học không giải đề nữa. Tôi đang ngồi chơi cùng với em trai của mình trước sân thì mẹ gọi vào nghe điện thoại của thầy, nội dung cuộc điện thoại của thầy là dặn dò tôi không cần phải ôn quá nhiều, kiến thức thì đã được học từ đầu năm đến giờ, bây giờ chỉ cần lướt xem qua một lần từ đầu đến cuối là được, không được áp lực quá(bởi vì tôi là đứa hay không được bình tĩnh, run và áp lực nhất lớp, nên thầy rất lo cho tôi) mà phải giữ được tinh thần thoải mái nhất có thể khi vào thi. Tối hôm đó, mẹ bảo tôi đi ngủ sớm để sáng mai có được tinh thần thoải mái và ổn định như thầy tôi đã dặn dò. Tôi nhắm mắt nằm được một lát thì lại trố mắt lên suy nghĩ nhiều thứ về ngày mai, trằn trọc không ngủ được, tầm khoảng 21 giờ tôi mới ngủ được.

Sáng hôm sau, ngày vô cùng trọng đại của tôi, ngày mà tôi cùng với thầy và lớp đã phải bỏ ra công sức rất nhiều. Ăn sáng xong, trang phục gọn gàng đâu vào đấy, tôi được mẹ chở đến trường – nơi tập hợp đội tuyển, chuẩn bị xuất phát đến địa điểm thi.  Đến nơi, tôi đã thấycác bạn đang đứng quanh thầy, tôi liền chạy tới đó. Thầy nhìn tôi mỉm cười nhẹ. Thầy dặn dò chúng tôi về hồ sơ và dặn dò lại về kiến thức.

Ngồi chờ một lát cũng đến giờ chuẩn bị vào thi, thầy thúc chúng tôi nhanh vào phòng thi . Tôi lúc ấy bắt đầu có cảm giác lo sợ, run run. Thầy quay sang căn dặn tôi phải bình tĩnh và thật sáng suốt khi làm bài thi. Tôi dạ thầy và đi cùng lớp vào phòng thi.

Vào ngồi ổn định trong lớp, tâm trạng tôi rất hồi hộp.Tôi tò mò lắm! Không biết đề sẽ như thế nào nhỉ? Chờ giám thị phát từng bạn một, đến lượt tôi nhận đề, nhìn vào tờ đề mà tay tôi cứ run run. Cảm giác thật lạ! Tôi nhìn từ trên xuống đề một lượt thì bỗng bất ngờ vô cùng. Trời ơi! Trúng 90% các dạng trong đề rồi! Vừa mừng thầm một lát, tôi lại chợt nhận ra những câu trúng trong đề là những câu mà ngày hôm trước thầy cho chúng tôi giải lần cuối cùng, những câu mà chúng tôi đã chủ quan, không chịu nghe lời thầy luyện giải lại. Vậy là xong, trong đầu của tôi lúc đó không nhớ chút gì về cách giải bài nào cả, mặt tôi nóng ran, tay cầm bút cứ run như cầy sấy. Tôi đành cắn răng cố gắng suy nghĩ làm bài . Soạt… soạt… soạt… sắp hết thời gian rồi, chỉ còn vài phút nữa thôi là hết giờ. Trống đánh 3 hồi thật lớn, tôi cùng các bạn lên nộp bài cho giám thị.

Ra về, tôi không nói gì hết, chỉ im lặng nhìn thầy cùng các bạn của tôi. Thầy hỏi han rất nhiều, từng đứa một kể lại cho thầy về cách làm, tôi cũng chỉ nói với thầy những câu tôi chắc chắn làm được.

Hôm sau đó, khi đã có kết quả về điểm thi của chúng tôi, thầy vô cùng thất vọng, đề đã trúng 90% vậy mà điểm của chúng tôi vô cùng thấp. Thầy rất buồn và thất vọng với chúng tôi. Thầy đã phải mất ngủ rất nhiều vì lo cho chúng tôi, vậy mà bây giờ chúng tôi trả lại cho thầy kết quả như vậy, khiến thầy bị tước mất danh hiệu thi đua.

Sau kì thi đó tôi luôn tránh mặt  khi nhìn  thấy thầy. Không phải vì ghét thầy mà tôi cảm thấy quá xấu hổ. Cho đến một ngày đầu tháng 9, tôi lúc này đã lên lớp 8 đang loay hoay  mở cánh cửa lớp để vào trực nhật. Tôi giật mình khi có bàn tay ai đó giúp tôi mở chốt cửa, ngước nhìn lên, không tin vào mắt mình nữa, đúng là thầy. Tôi lắp bắp em…em chào thầy. Thầy mĩm cười xoa đầu tôi nói:

-   Sao, định trốn thầy mãi à?

-   Thưa thầy em….Tôi chưa dứt câu , thầy đã nói tiếp:

- Thầy biết tâm trạng của em. Nhưng My ạ, thầy không trách các em đâu.Cái gì đã qua thì ta không nhắc lại nữa, điều cốt yếu là các em lấy đó làm bài học để sau này không nên chủ quan trong mọi việc. Khi ta thất bại mà biết lí do để sửa chữa, khắc phục đó mới là điều đáng quý,”Thất bại là mẹ thành công” đúng không em. Thôi đừng buồn nữa nhé! Chúc em luôn thành công.

Mỗi lời nói của thầy làm tim tôi nghẹn lại, chẳng hiểu sao lúc đó tôi không thốt lên được lời nào. Thầy tôi giàu lòng vị tha và vĩ đại quá!.

Vậy đó,chuyện đã qua lâu rồi nhưng tôi vẫn cảm thấy ân hận, thất vọng về bản thân mình. Càng ân hận tôi càng quyết tâm học, học thật giỏi để phần nào chuộc lỗi với thầy và hơn hết là tri ân các tấm lòng thầy cô đã vì chúng tôi mà vất vả…

Khép lại hồi ức buồn với thầy, tôi vẫn mong muốn một ngày nào đó sẽ tự nói những suy nghĩ của mình cho thầy biết. Mai này, dù có đi xa cỡ nào, trong lòng tôi vẫn luôn nhớ đến những kỉ niệm khi được học cùng thầy dưới mái trường thân yêu.

 

                                                                                                                                            Học sinh: Nguyễn Thảo My-Lớp 8.1


TÌM KIẾM


Hỗ trợ trực tuyến
Lê Đình Lý
Lê Đình Lý
Hiệu trưởng
Nguyễn Đăng Lưu
Nguyễn Đăng Lưu
Admin
ĐĂNG NHẬP

Tên đăng nhập
Mật khẩu
HÌNH ẢNH
LIÊN KẾT WEBSITE


TRƯỜNG THCS PHONG THỦY - HUYỆN LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 0232.3882654 - Email: thcsphongthuy@lethuy.edu.vn
Developed by Phạm Xuân Cường. Tel: 0912.037911 - Mail: cuonggiaoduc@gmail.com